Top những câu nói ám ảnh nhất trong truyện ngôn tình cổ đại (kỳ 1)

Men say túy lúy càng thêm thèm khát, tình duyên càng buồn thì càng khó quên. Có lẽ vì thế, mà những kết thúc dở dang, những chuyện tình yêu không thành luôn chiếm được cảm xúc của độc giả. Đôi khi chỉ đơn giản là một lời nói, một câu thoại hư hư thực thực trong những trang sách, lại đủ sức khiến người ta ám ảnh khôn nguôi. Chúng ta cơ hồ cảm nhận được nỗi đau thấu tận tâm can ấy, trái tim tan vỡ thành trăm mảnh ấy,..khi nghe nhân vật kể chuyện đời mình qua từng câu nói nhỏ.

Sau đây là top những câu nói ám ảnh nhất trong truyện ngôn tình cổ đại mà độc giả doc truyen ngon tinh hoan yêu thích nhất (kỳ 1):

(Bài viết dựa trên quan điểm cá nhân và không sắp xếp theo thứ tự cao thấp. Vì mỗi tác phẩm đều có những điểm hấp dẫn riêng biệt).

1. “Nước sông Quên, đặng quên tình… Sông Quên thần kỳ cho ta ba năm quên lãng, vậy mà không để cho ta một đời được quên.” (Đông Cung – Phỉ Ngã Tư Tồn)

Đông Cung được đánh giá là truyện ngôn tình hay nhất của tác giả Phỉ Ngã Tư Tồn.

Cổ nhân nói rằng: “Tình là dây oan”. Quả nhiên, điều đó không sai. Ít nhất là đối với cuộc tình đầy đau khổ và nhiều nước mắt của nàng và chàng. Những ai vô tình nghe câu nói này, cũng đủ thấy sự đau thương và tuyệt vọng ẩn trong đó. Còn những ai đã từng đọc Đông Cung, thì chắc chắn sẽ cảm thấy đau thắt cõi lòng, vì xót thương cho tình yêu đẹp đẽ mà bi thương của Tiểu Phong và Lý Thừa Ngân. Nàng vừa yêu và vừa hận hắn – kẻ đã lừa dối nàng, lợi dụng nàng và tàn sát cả bộ tộc của nàng. Nàng muốn quên hắn, muốn mãi mãi quên lãng hắn. Nhưng đến cuối cùng, nàng vẫn không thể quên đi kẻ khiến nàng đau đớn như xuống địa ngục ấy.

Đáng lẽ, số phận hai người sẽ mãi như đường thẳng song song không bao giờ cắt nhau. Khi nàng đường đường là Cửu công chúa xinh đẹp tuyệt trần, của Tây Lương quốc. Từ nhỏ, nàng đã sống trong vô vàn ân sủng và nhung lụa. Chỉ vì cầu thân, vì bảo toàn cho quốc gia, nàng mới gạt nước mắt mà lên đường đến Trung Nguyên cầu thân, làm vợ kẻ xa lạ.

Còn hắn đường đường là đương kim thái tử, địa vị tôn quý vô song. Ấy thế mà cũng vì hôn nhân chính trị, bất đắc dĩ bị ép lấy lấy công chúa của dị quốc.

Hắn đã có người trong lòng. Nàng cũng chưa từng để tâm đến hắn. Nhưng tạo hóa trêu ngươi, vì những âm mưu thủ đoạn chốn cung đình đã khiến bánh xe số phận của hai người va vào nhau. Để rồi, tất cả vỡ tan tành thành nghìn mảnh.

Hắn và nàng đã yêu nhau. Yêu nhau vô cùng sâu đậm. Nhưng tình yêu đó, vốn dĩ không thể nào thắng được quyền lực, mưu ma chước quỷ và trách nhiệm hoàng gia mà mỗi người phải gánh lấy. Chỉ trách hắn quá đam mê quyền lực, quá tin vào bản thân mình, mà nhẫn tâm hại người mình yêu nhất, phải vùi thây vào quên lãng.

Để rồi khi nàng tuyệt vọng nhảy vào dòng nước xoáy ấy để đoạn tuyệt với hắn. Hắn mới biết, mọi thứ trên thế gian này, trong mắt hắn, chỉ còn là hư vô. Cái ngôi cao Đông Cung kia, cũng chính là nơi đau đớn nhất, mà hắn phải ngồi. 30 năm trôi qua, hắn vẫn không dám thừa nhận, nàng đã chết. Thái tử phi của hắn, đã nằm im lìm ở ngôi mộ hoang phế kia, không còn là Tiểu Phong nhí nhảnh, hồn nhiên đầy sức sống mà hắn yêu năm nào. Cuộc đời dài dằng dặc như thế, chỉ còn mình hắn phải cô độc sống đến cuối đời.

“Có con cáo nhỏ cô đơn, ngồi trên cồn cát ngắm trăng một mình,
Cơ mà đâu phải ngắm trăng, cáo đang mong đợi cô nàng chăn dê.
Có con cáo nhỏ bơ vơ, ngồi trên cồn cát thẩn thơ sưởi mình,
Nào đâu cáo muốn sưởi mình, cáo đợi cô mình cưỡi ngựa đi qua.”
Hóa ra cứ mãi đợi mãi chờ, con cáo ấy lại chẳng thể đợi được người mà nó muốn.

Độc giả có thể cảm nhận nỗi đau của Tiểu Phong và Lý Thừa Ngân ở đây:  https://thegioitruyen.com/dong-cung.4396/

2. “Chủ thượng, Thương Lăng không biết sẽ ngủ bao lâu, cũng không dám chắc mình sẽ tỉnh lại. Giang sơn của người, đã không còn chiến tranh, thế giới của người, đã không còn cần Thương Lăng nữa.” (Phế Hậu Tướng Quân – Nhất Độ Quân Hoa)

Phế Hậu Tướng Quân là câu chuyện được viết nên bằng máu và nước mắt của một tình yêu đau đớn không cùng của Tả Thương Lăng.

Nhất Độ Quân Hoa luôn biết cách lấy nước mắt độc giả bằng lời văn nhẹ nhàng như nước mà bi thương vô cùng. Phế Hậu Tướng Quân cũng thế, một câu chuyện ngược tâm tàn bạo, một câu chuyện tình buồn khiến độc giả rơi nước mắt không ngừng từ đầu đến cuối. Dù chỉ vỏn vẹn 13 chương nhưng sức ám ảnh mà truyện mang lại thì không thể diễn tả bằng lời. Những lời tự sự nghẹn ngào chứa đựng bao nỗi đau, máu và nước mắt mà Tả Thương Lăng phải chịu đựng suốt một kiếp người, đủ sức khiến trái tim mạnh mẽ nhất, cũng phải rơi nước mắt. Phải yêu sâu đậm bao nhiêu, phải đau đớn và hi sinh đến nhường nào, thì mới có thể nói ra những lời chất chứa bao bi thương và tuyệt vọng như thế.

Tả Thương Lăng là một cô nhi, được hoàng tử Mộ Dung Viêm nhặt về nuôi dưỡng trong một lần xông pha nơi chiến trường. Hắn huấn luyện nàng thành một tướng quân mạnh mẽ nơi sa trường, mạnh mẽ mà độc lập trở thành cánh tay phải đắc lực cho hắn trong giấc mộng đế vương.

Vì hắn, nàng chưa từng tiếc nuối điều gì. Nàng yêu hắn bằng một tình yêu si mê, khờ dại và đầy tôn thờ. Hắn giống như tín ngưỡng của nàng. Nàng vì hắn mà làm biết bao chuyện để hắn đường đường chính chính bước lên ngôi cao. Kể cả tình yêu của nàng, mạng sống của nàng, cốt nhục của nàng, đều có thể hi sinh vì hắn. Nhưng với hắn, bậc đế vương vô tình và tàn bạo, thì nàng và tình yêu của nàng chỉ là trò cười mà thôi. Hắn xem nàng như công cụ để hắn giành lấy quyền lực và thỏa mãn ham muốn nhục thể. Hắn lấy việc dày vò nàng làm vui. Hắn chưa từng thương xót nàng.

Vì người hắn yêu, hắn đẩy nàng đi tìm cái chết. Vì đứa con trong bụng hoàng hậu của hắn, hắn bắt Tả Thương Lăng phải đánh đổi con mình. Đau đớn làm sao kể xiết, tuyệt vọng làm sao nói được khi nàng nhìn hắn dửng dưng xem chuyện nàng bị hoàng hậu của hắn hành hạ như một trò vui. Có lẽ, ngay từ đầu, nàng gặp hắn là sai. Nàng yêu hắn lại càng sai thêm sai. Chấp nhận vì hắn mà hi sinh tất cả, lại càng chấp mê bất ngộ hơn nữa.

Có lẽ, cái chết chính là sự giải thoát tốt nhất cho Tả Thương Lăng. Thời khắc nàng uống ly rượu độc đó, nàng thấy thật nhẹ nhàng, vì nàng biết, đời này chẳng còn gì lưu luyến. “Thần gọi tên người suốt, thần vẫn hi vọng mong manh chủ thượng yêu thần, dù chỉ một chút thôi, chủ thượng sẽ phái người đến cứu thần, như vậy có lẽ nó sẽ không chết.”
“Nhưng thần cũng biết người sẽ không tới, bởi vì Khương Hoàng hậu quan trọng hơn thần, giang sơn Viêm triều quan trọng hơn thần, thể diện của người cũng quan trọng hơn thần. Tất cả… đều quan trọng hơn thần.”

Nàng vì hắn mà uống cạn ly rượu độc, hắn vì nàng cả đời thủ tiết…

Chúng ta có thể cùng khóc cùng cười và xót thương cho thân phận của cô gái ấy ở đây: https://thegioitruyen.com/phe-hau-tuong-quan.3704/

3. “Đến cuối cùng, liệu người có còn nhớ, nguyện vọng ban sơ nhất là gì? Liệu người còn nhớ, mình từng thề ước cùng ai? Lời thề năm ấy, đã thành hiện thực hay đã vĩnh viễn tuột khỏi tay?” (Từng Thề Ước – Đồng Hoa)

Từng Thề Ước là một câu chuyện tình yêu đẹp đến ám ảnh của Đồng Hoa.

Từng Thề Ước nằm trong hệ liệt Sơn Hải Kinh nhưng với ma lực mạnh mẽ của ngòi bút, Đồng Hoa đã tạo nên một câu chuyện vô cùng ám ảnh và đẹp đẽ. Tình yêu, tình tri kỷ lẫn tình cảm gia đình trong Từng Thề Ước đều vô cùng chân thực, sống động nên cảm giác đau lòng mà nó mang lại, vô cùng rõ ràng như chính chúng ta là kẻ trải qua nỗi đau ấy. Một Xi Vưu chân thành bảo vệ mùa xuân đầu tiên của mình – cô gái khiến hắn rung động từ lần đầu gặp gỡ, rồi sau đó không màng giang sơn, tính mạng để bảo vệ mùa xuân ấy… Một Tây Lăng Hành trong sáng nhưng mạnh mẽ, luôn khao khát tình yêu và dũng cảm đến bên Xi Vưu. Chuyện tình đáng lẽ sẽ đẹp đẽ ấy, lại phải chịu bao sóng gió và bi thương, khiến những lời thề hứa năm xưa, giờ chỉ còn trong trí nhớ. Người hứa có thể dễ dàng quên, nhưng người nghe thì cứ mãi đau đáu một niềm tin mà chờ đợi. Chung quy, khổ đau trong tình ái, cũng vì như thế mà sinh ra. Trách chi nhân thế bạc tình, chỉ tại mình quá tin tưởng mà thôi.

Tình yêu ấy liệu có còn nguyên vẹn, mang một màu đỏ thắm như cánh hoa của cây đào nơi Cửu Lê họ từng hẹn ước. Nhưng giữa tình yêu, còn là biết bao con người khác, cuối cùng ai còn chờ ai dưới gốc đào năm xưa?
“Dù sao thì nàng cũng sẽ không giữ lời hứa của mình, vậy thì cớ sao ta lại phải hứa với nhau?”. Ngòi bút của Đồng Hoa chắc chắn sẽ khiến độc giả chìm đắm trong nhung nhớ, nuối tiếc và buồn thương cùng các nhân vật.

Độc giả có thể cảm nhận cảm giác ngược tâm khi theo dõi câu chuyện tình yêu này ở đây: https://thegioitruyen.com/tung-the-uoc.2453/

Review bởi Mei.

Nội dung cùng danh mục

Trả lời